Trầm Hương (Trăng Thập Tự)
Phóng tác bài thơ Thầy Antonio de Torres dòng Tên viết bằng tiếng Bồ Đào Nha tại Ma Cao, ngày 05 tháng 10 năm 1644, để kính mừng Giáo Lý Viên Anrê Phú Yên, tử đạo ngày 26.07.1644
Phú Yên rừng thẳm non cao,
Xin gìn giữ lấy khác nào trầm hương.
Trầm hương ngây ngất mười phương,
Trầm hương ẩn khuất giữa Trường Sơn kia.
Rừng ơi, giữ lấy, giấu đi,
Bởi vì quan ước, bởi vì vua mong.
Rừng ơi, đem cất vào lòng,
Này đây mới mọc giữa đồng Phú Yên:
Đồng đang non mạ khắp miền,
Giáp Thân giữa Hạ (1) bổng đâu mọc trầm
Một cây vươn toả hương thầm,
Xe thiên ý với đạo tâm, ai ngờ.
Máu hồng nhuộm xuống đất thơ,
Anrê dân Việt, lễ thờ trời Nam.
Thôn chiều vương vấn khói lam,
Trầm men theo gió dâng làm toàn thiêu.
Trường Sơn sương quyện hương yêu…
Montpellier, Pháp, 16-11-1999 Mừng lễ Các thánh Tử Đạo Việt Nam
(1) 26.07.1644
Đầu rụng bên Thu Bồn (Xuân Ly Băng)
Tặng tác giả “Người Chứng Thứ Nhất
Không ai chôn vùi Lịch Sử
Ánh sáng phải được tôn vinh
Cần có bình minh
Dù qua lớp sương mùc ảm đạm
Chan hòa ánh sáng mặt trời lên.
Ôi Anrê Phú Yên (1625-1644)
Ngài là bông hoa lịch sử
Đẫm máu đào và rất đổi tinh khôi
Của Giáo Hội Việt Nam.
Là nhân chứng kiên cường
Của Tin Mừng cứu độ.
Đầu rơi máu đổ
Họng còn kêu tên cực trọng Giêsu
Giữa pháp trường loang lổ.
Ôi đứa con yêu của Cha Đắc Lộ
Làm chấn động núi rừng
Mây Ngũ Hành Sơn kinh ngạc
Sóng Thu Bồn bổng nhiên ca hát
Thức giấc dãy Trường Sơn.
Ôi Anrê Phú Yên
Hạt lúa mì đã gieo xuống
Đất Điện Bàn chưa có màu mỡ chi
Bốn thế kỷ sau
Mùa màng khắp nơi vàng thơm ngát.
Ôi Anrê Phú Yên
Tôn vinh Ngài chúng con ca hát
Tạ ơn Chúa Ba Ngôi
Đến muôn thuở muôn đời.
Xuân Ly Băng
Mừng ngày tôn vinh Chân Phước Anrê Phú Yên (5-3-2000)
Bài Vãn kính Á Thánh Anrê Phú Yên (Trương Đình Hiền)
Nhân lễ Tạ Ơn mừng Thầy Giảng Anrê Phú Yên được phong Á Thánh
Và mừng kỷ niệm 356 năm Sinh Nhật Trên trời của Ngài
(26.07. 1644 – 26.07. 2000)
Hôm nay khai nhật 25, hạ tuần tháng 6, Canh Thìn niên,
Nhằm ngày 26 tháng 7 năm Dương lịch 2000
Cộng đoàn Dân Chúa Qui Nhơn,
Hội nhau tưng bừng hoan hỷ,
Cùng muôn Chư thánh thiên đàng,
Hòa câu chúc tụng tôn vinh.
Nhân kỳ đại lễ kỷ niệm,
356 năm ngày tử đạo của Á Thánh Anrê Phú Yên.
Trăm họ một nhà hợp ý tạ ơn,
Chúng con đồng thanh khải tấu.
Vinh phúc thay, dân Đất Việt nghìn năm văn hiến,
Chữ tín trung, lẽ hiếu nghĩa, tiết tháo nhân hiền,
Đường đi của chính nhân.
Cây vốn lành thì liền sinh trái ngọt
Đất đã thánh ắt phải trỗ người hiền.
Nhớ buổi khai sinh Hội Thánh Việt Nam,
Cha Ông Tiên Tổ,
Nhờ phúc thiên ân, mở dạ đón Tin Vui.
Thương đau khổ lụy,
Do đời oan nghiệt, đưa tay lãnh gồng cùm.
Thân lạy Á Thánh Anrê Phú Yên,
Chứng Nhân Việt Nam tiên khởi,
Ngài chính là đấng anh hùng,
Tuổi xuân tươi trẻ, hoa hồng thiêng bất diệt.
Mười chín xuân xanh, Ngài đã đòi phen gian lao cơ khổ.
Ba năm giảng đạo, trung trinh một dạ tín thành.
“Với Chúa Giêsu yêu dấu,
Người đã lấy tình yêu đáp trả tình yêu.
Vì Chúa Giêsu tử nạn,
Người quyết đem mạng sống báo đền mạng sống” (1)
Những nhát gươm đâm nơi gò Thành Chiêm năm ấy,
Một ngọn lưỡi đòng trên đồi Núi Sọ ngày xưa !
Sống đời chứng nhân, chết làm hy lễ,
Bài ca huyết lệ vang mãi vô cùng.
Thế mới biết, đường Thập giá phải liều thân mới đặng.
Giờ mới hay, phúc thiên đình dám hy sinh tất thành.
Hôm nay nhân ngày đại giỗ,
Chúng con khấu đầu kính bái anh linh.
Thắp nén hương lòng hiếu thảo,
Cùng nhau biểu lộ lòng thành.
Khấn xin Á Thánh, trên cõi trời cầu thay nguyện giúp,
Thương đến chúng con, chốn trần gian chiến thắng vượt qua.
Muôn chúc tụng xin dâng về Thiên Chúa,
Là Ba Ngôi muôn muôn thuở quang vinh.
Hy vọng ngày mai trong cõi phúc thiên đình,
Cùng Á Thánh,
Chúng con vui hưởng tiệc trường sinh muôn thuở.
LM. Giuse Trương Đình Hiền
Mằng Lăng, 26.07.2000, mừng sinh nhật trên trời 356 năm
Á Thánh Anrê Phú Yên.
(1) Những lời sau cùng của Á Thánh Anrê Phú Yên.
Chứng Nhân, Người Bất Diệt (Trương Đình Hiền)
Có những trái tim muôn đời vẫn đập,
Vẫn sáng qua bao thế kỷ mịt mù.
Dù mưa đông hay gió lạnh chiều thu
Dòng máu thắm nhịp đều theo hơi thở…
Có những bước chân muôn đời ghi nhớ,
Núi không quên và sông vẫn nhắc hoài.
Bước ngày xưa về đổ lại hôm nay,
Cho quán vắng sáng lên niềm hy vọng.
Có những ánh sao muôn đời vẫn sáng,
Đêm qua đêm thức mãi hẹn người về.
Sao gọi ai bừng tỉnh giữa cơn mê,
Khăn gói bước lên đường theo dấu cũ.
Có những ý thơ đã đi vào tuyệt đối,
Thơ kết bằng muôn giót máu tin yêu
Lời thơ vang theo tiếng nhạc dặt dìu
Đang vẫy gọi hồn ai theo lý tưởng…
Vâng, tất cả đã trở thành thần tượng,
Những con người sống trọn nghĩa chứng nhân.
Đem máu tim đền đáp nghĩa thiên ân,
Viết khúc nhạc tình yêu bằng hy tế.
Những người ấy qua muôn ngàn thế hệ,
Vẫn sáng lên như tinh đẩu rạng ngời
Như đuốc thiêng bừng sáng khắp muôn nơi
Những người ấy, Chứng Nhân, muôn đời bất diệt.
Jos. Trương Đình Hiền
Ghi nhớ biến cố trọng đại ngày 05.03.2000,
Chứng Nhân Anrê Phú Yên được phong Á Thánh
Chùm thơ của Phanxicô Xavie Duy Hoàng
ANRÊ PHÚ YÊN
Trở lại giữa Hội An lịch sử
Mắt nhìn trờ môi cất tiếng ca vang …
Đem máu đào rửa một đời lâm lụi,
Để từ đây vọng mãi tiếng vinh quang.
Giữa mù khơi – giữa gian trần một thuở,
Như hoang sơ tinh khiết dưới truông ngàn,
Ôi dĩ vãng anh đâu màng chi nữa,
Chỉ một lần là quá đỗi hân hoan.
Pháp trường đỏ vành triều thiên chờ đón
Với hương ngàn tỏa khắp cõi dương gian.
Lòng hỏi lại đời thơ anh tươi sáng,
Ánh thiều quang chiếu rạng chốn nhân trần.
VỌNG
Sông Kỳ Lộ đã một thời in bóng
Khi nghĩ về nhịp sóng vỗ đò đưa.
Nhớ dáng anh trong những buổi trưa vừa,
Đã lâu lắm một thời anh vững bước
Mằng Lăng đó ngôi giáo đường nguyện ước,
Khắc tên anh xuyên vượt cả thời gian
Lướt không gian bay đến tận mây ngàn,
Để dư âm vương nắng chiều màu đỏ
Phú Yên ơi ! Như tên anh còn đó,
Hội An xưa anh dâng hiến một lần.
Nơi lò xử pháp trường anh đóng ấn,
Để ngàn năm trang lịch sử sắc son.
Lời non xưa một lòng anh giữ trọn
Hỡi nhân thếcùng trùng dươngvội vã
Lời muốn nói anh nói lên tất cả,
Rằng ngày xưa giờ chẳng chút phôi pha.
MỘT THUỞ
Phú Yên ấy một thuở chưa quên,
Lời minh chứng tình yêu bất diệt
Ôi ! Anrê con người tinh khiết
Bước tiên phong trên cả hận thù.
Ba trăm năm trang sử ngàn thu,
Như vô danh anh thời sáng tỏ.
Vành triều thiên vinh quang màu đỏ,
Giữa dương gian anh vẫn rạng ngời.
Anh đi trước để lại cho đời,
Cành thiên tuế kết hình thập giá.
Rất hiên ngang hướng về cao cả
Con thánh tử phúc lộc chan hòa.
Hôm nay đây chốn trần gian mau qua
Xin gọi anhcon người tử thánh
Giữa trùng khơi ngàn sao lấp lánh
Với thánh danh ghi tạc muôn đời.
MỘT TÌNH YÊU
Anh đi tìm một chân lý
Lặng chìm vào huyền bí ai hay?
Hòa theo dòng chảy vượt trên ích kỷ
Giữa bão bùng nghiệt ngã sục say.
Có một mùa phượng hồng tan vỡ
Và tiếng ve như bỡ ngỡ không thành…
Giữa Hội An một chiều loang lổ
Cõi trần gian thương tiếc hình hài anh.
Ngẫng cao đầu giữa lo phiền thanh thoát
Anh giương cao gương chí khí oai hùng
Máu tuôn trào miền trần mê vừa thức
Bụi lầm than mơ tình yêu anh trong lành
Xanh muôn thuở dịu dàng trong phương ngữ,
Đưa tên anh qua hoang mạc phố làng
Thành chân lý
Chảy từ nhịp tình yêu chung thủy nhất
Rất chân thành và khát vọng
Một tình yêu từ muôn thuở vĩnh hằng.
Chẳng thác gềnh hiểm dữ
Chắp đôi cánh cho tình yêu màu đỏ mênh mông.
THUỞ BAN ĐẦU
Anh hồn nhiên thuở chớm nở đôi mươi
Như bình minh vừa ngẩng đầu thức giấc.
Trong tình yêu giữa khung trời tất bật
Vững tâm đi trong suốt cuộc hành trình.
Là bởi đâu có phải tại nước trời,
Ân tình đầu không gì cao hơn nữa.
Phút say mê với tình yêu chan chứa
Tựa bầu trời sáng rực tuổi thiếu niên.
Dẫu cuộc đời gây nên bao sóng gió,
Nhưng tình yêu chẳng làm gì cách biệt.
Khi con tim đã trở thành da diết
Chẳng sợ chi những bóng tối loang dài
Nói sao đây cho vơi cạn nỗi lòng,
Trong tĩnh lặng còn vọng câu thương nhớ.,
Mỗi độ về đâu đây như nhắc nhở,
Thuở ban đầu anh hiến trọn tình yêu.
TIẾNG VỌNG
Với những chiều như bao chiều lộng gió,
Ngước mắt nhìn thổn thức chốn trời cao
Anh đứng đó trong vòng tay vẫy gọi,
Mắt tuôn trào ôi sung sướng biết bao.
Anh đã chết nhưng anh đâu đã chết,
Anh vẫn còn trong tiếng vọng tình yêu.
Khi hiến trọn anh nhận được hơn nhiều
Phúc vinh quang trên bước đường toàn thắng
Dẫu bạo tàn gươm giáo của trần gian,
Chỉ giết được nhưng làm sao thắng được
Pháp trường kia đâu chuẩn khí kiêu hùng,
Chỉ tô thêm lòng kiên trung bất khuất
Lúc sinh thời anh đâu là thánh nhân
Cũng biết sợ như bao nhiêu nỗi sợ.
Nhưng anh biết hy sinh và tận hiến,
Sống quên mình cho lý tưởng cao siêu.
Trong ánh sáng giữa những vùng ánh sáng,
Dõi trông theo nhịp bước của thời gian.
Anh vẫn đứng như âm thầm khẽ gọi
Hãy kiên tâm hỡi thế hệ tương lai.
VÙNG ĐẤT MẸ
Phú Yên ơi đất mẹ của muôn đời,
Nơi sinh ra và nuôi Anh khôn lớn
Để ngày kia Anh theo lời Chúa gọi,
Tỏa hương xuân sáng rực một góc trời.
Anh tên gì thời gian không biết nữa,
Chỉ lưu truyền hình bóng tuổi ấu thơ.
Quê hương đó là tên anh bất hủ,
Vọng tên anh trong những lúc hạ về.
Nghe tiếng gió thì thầm như muốn hỏi,
Lũy tre xanh nghiêng bóng lúc sinh thì
Như đau thương ngấm sâu vào lòng đất,
Như anh hùng đâu sợ tuyết giá đông.
Hỡi thế lực đau thương với bạo quyền,
Sao ngăn nổi nhịp chân Anh vững bước,
Dẫu người đời khinh chê anh vụng dại,
Giương cánh buồm vượt gió để ra khơi.
Nghe trong lòng nghìn thu đang ngóng đợi,
Ngõ tương lai đang rộng bước đồng hành.
Chiều vắng lặng niềm vui trong ngấn lệ,
Và Anh nữa vẫn nguyên một bóng hình.
MÙA PHƯỢNG NĂM ẤY
Mấy trăm năm qua rồi mùa phượng đỏ
Nay lại về sắc đỏ của phượng rơi.
Anh ra đi giữa mùa hè dịu vợi,
Dòng máu tươi thắm nhuộm giữa lưng trời.
Anh hiên ngang ngẩng mặt với cuộc đời,
Nét thanh thản chẳng gì làm nao núng.
Ba nhát gươm làn tim thâu không đúng,
Với hai lần mã tấu chém đầu rơi.
Như lẳng lặng nghiêng mình trong gió thoảng,
Gởi linh hồn bay vút tận trời cao.
Máu tuôn trơi ướt đẫm áo chiến bào,
Như tô thêm hỡi con người thiêng thánh.
Trong tương lai thời gian đang chấp cánh,
Ngoái trông về một quá khứ đã qua,
Dẫu đau thương hình bóng chẳng nhạt nhòa,
Máu anh hùng hòa chung màu phượng đỏ.
LÊN ĐƯỜNG
Ngày đi qua miền vắng
Anh cất tiếng cười vang
Hạt nắng thành hạt vàng
Rơi xuống vùng hoang dại.
Ngày đi bên bờ bãi
Ân thánh sủng tràn về.
Anh chợt tỉnh cơn mê,
Vơi đi lòng cô quạnh.
Sưởi lòng tan giá lạnh,
Trăng diễm ảo mơ màng.
Lời kinh khuya ngỡ ngàng,
ANRÊ ! dấn thân thêm tu nguyện
Cõi trần như hư huyên,
Trôi dạt chốn yêu thương
Chợt ngày kia lên đường
Bỏ cuộc đời du phiếm
Ngày về trên trang tím
Anh rực rõ bên miền
Giật mình ta kêu lên
Anrê ơi ! người hỡi !...
NHẮN GỞI
Đã lâu rồi suy nghĩ phải không em,
Đời đôi ngã chắc em nhìn thật rõ.
Đường trần thế quanh co bao lối ngả
Có hoa thơm cỏ lạ tiếng chim ca.
Đời cũng đẹp đôi lần anh nghĩ thế,
Có muôn màu muôn vẻ có trăng sao,
Có rừng thơ với tiếng hát ngọt ngào,
Đời cũng đẹp nhiều lần anh nghĩ thế.
Đường theo Chúa duy nhất con đường hẹp,
Sống quên mình chẳng ngại phút nghi nan.
Trên bước đường theo Chúa giữa trần gian,
Anh cảm thấy có đôi lần buồn lắm
Em thân mến, cố tiến lên em nhé,
Rũ sạch đi những vương vấn bụi trần.
Thắm nhuần luôn trong thánh sủng tri ân.
Rồi mê say trong niềm vui vĩnh cửu. |